Vào thế kỷ 16, cam mọc thành rừng ở ven biển Liguria và trở nên nổi tiếng khắp vùng Địa Trung Hải. Vào mùa xuân, hoa cam nở và hương thơm lan tỏa tới nỗi những người thủy thủ cũng có thể ngửi được hương hoa cam từ ngoài khơi biển Bordighera.

Tới tận thế kỷ thứ 18, hoa cam ở đây mới được dùng để chiết xuất tinh dầu. Nữ hoàng Margheriata xứ Savoy, đã dành nhiều thời gian và thậm chí đã chết ở vùng đất này, bà đã không bao giờ bỏ lỡ bất kì cơ hội nào để có thể đến Vallebona để mua nước và tinh dầu hoa cam. Vào thế kỷ 19, ở sâu trong đất liền của biển Bordighera, không có vườn, không có hàng rào, hay bất cứ con đường nào chia cắt những cây cam chua. Từ tháng Tư, khi bắt đầu mùa thu hoạch, tất cả những người phụ nữ trong vùng đi hái hoa cam. Hoa được hái vào sáng sớm, khi vừa nở, người ta hái hoa rồi thả nhẹ nhàng xuống những tấm vải trắng trải dưới gốc cây. Sau đó hoa được đổ vào thùng gỗ rồi đặt lên lưng những con lừa để mang về. Những người thu hoạch hoa bán lại hoa cho 3 cơ sở chiết xuất tinh dầu trong vùng. Đó là những ngày lao động vất vả nhưng họ được trả công bằng, hơn nữa đó là khoảng thời gian vui vẻ, đầy không khí lễ hội, giao lưu, tình bạn và gặp gỡ.

Nền kinh tế của vùng dựa vào hoa cam trong suốt 2 thế kỷ, cho tới giữa thế kỷ 20, khi nền công nghiệp hóa học với các hương thơm nhân tạo ít tốn công, ít tốn tiền đã dành được sự ưu ái của người dùng, hơn là tinh dầu hoa cam.

Đỉnh điểm là vào những năm 1969, 1970 và 1985, giá lạnh đã làm nhiều cây cam bị chết. Năm 1985, chỉ còn cơ sở của gia đình Guglielmi còn hoạt động nhưng cuối cùng cũng phải đóng cửa, with a great pain.

Tuy nhiên, 7 năm sau, Pietro, thế hệ thứ 6 của gia đình Guglielmi đã tìm lại những cây cam còn sống sót và sau đó làm nhiều cành ghép với hy vọng giúp cho truyền thống gia đình bắt nguồn từ năm 1865 được khôi phục.

Ngày nay, Pietro đã trồng rất nhiều cam ở Vallebona, và lại tiếp tục chiết xuất tinh dầu bằng các phương pháp mà gia đình ông đã làm trong suốt trăm năm.