THỜI ẤN ĐỘ CỔ ĐẠI VÀ TRUNG HOA CỔ ĐẠI

Ấn Độ cổ đại là một trong những nền văn minh đầu tiên hướng tới việc điều trị toàn diện cho con người (whole body). Y học cổ truyền của Ấn Độ, được gọi là Ayurvedic (nghĩa là 'kiến thức cuộc sống'/knowledge of life/the science of life), là hình thức thực hành y tế lâu đời nhất trên thế giới, với các loại thực vật và chiết xuất thực vật được sử dụng một cách liên tục từ ít nhất 5000 năm trước cho đến tận ngày nay.

Cuốn sách "Vedas" là cuốn sách cổ nhất về thực vật được viết ở Ấn Độ vào khoảng năm 2000 trước công nguyên, trong đó có liệt kê các công dụng khác nhau của hàng trăm loài thực vật, chẳng hạn như gỗ đàn hương, gừng, một dược, quế và rau mùi, sử dụng cho cả mục đích tôn giáo và y học.

Người Trung Hoa cổ đại có kiến thức cao một cách đáng kinh ngạc về các thuộc tính, dược tính của thực vật. Hệ thống chữa bệnh của người Trung Hoa bao gồm các phương pháp điều trị như châm cứu shiatsu và các biện pháp chữa bệnh bằng thảo dược có thể bắt nguồn từ năm 2500 trước Công nguyên, tạo nền tảng cho những gì chúng ta biết ngày nay là “Y học cổ truyền Trung Quốc ”.

Trọng tâm hàng đầu cho sức khỏe là sự cân bằng của khí, của âm và dương, của năm nguyên tố kim - mộc - thuỷ - hoả - thổ. Vào khoảng 2800 TCN, người Trung Hoa đã viết một cuốn sách có tên "Internal medicine", nói về nguyên nhân và cách điều trị bệnh, trong đó có chi tiết về nhiều loại thực vật và các phương thuốc từ thảo dược. Đây là một trong những cuốn sách cổ nhất trên thế giới, và có thể ngày nay vẫn còn được in lại.

Tuy nhiên, đóng góp chính của người Trung Hoa vào câu chuyện mùi hương lại bắt đầu từ cam quýt vì người ta tin rằng gần như tất cả các loài cam quýt có nguồn gốc từ đất nước này, vươn tới được vùng Địa Trung Hải vào thế kỷ thứ 10 thông qua người Ả Rập.