AI CẬP CỔ ĐẠI
Người Ai Cập cổ đại được coi là đi tiên phong trong việc sử dụng các loại cây thơm, họ không chỉ sử dụng tinh dầu thơm trong xông hương, làm thuốc, xoa bóp, chăm sóc da và mỹ phẩm mà còn áp dụng vào cả trong quá trình ướp xác người chết rất tinh vi.
Không có tài liệu nào cho thấy rằng quá trình chưng cất đã được phát minh vào thời điểm này, vì vậy các phương pháp sản xuất dầu thơm duy nhất của người Ai Cập là ướp và ngâm, đun nóng. Trong thời kỳ này, các khu vườn của các pharaoh được sử dụng để trồng rất nhiều loại dược liệu từ khắp nơi trên thế giới, các thầy tu trong các đền thờ và thầy thuốc thời đó phụ trách việc bào chế thuốc từ dầu thơm, làm nước hoa cho các Pharaoh để họ sử dụng trong thời gian cầu nguyện, trong thời gian tham gia chiến tranh và cả trong tình yêu.
Việc giữ gìn vệ sinh cá nhân rất quan trọng đối với người Ai Cập, năm 1500BC, Ebers Papyrus là tài liệu chứa một trong những công thức được ghi chép sớm nhất về chất khử mùi cơ thể, chứng tỏ rằng các thầy thuốc Ai Cập có kiến thức sâu sắc về đặc tính của một số lượng lớn các loại thảo mộc.
Hương thơm càng đặc biệt quan trọng đối với người Ai Cập và có liên kết chặt chẽ với tôn giáo, nó quan trọng đến mức mỗi vị thần Ai Cập được gắn với một loại mùi hương riêng và người ta dùng chính mùi hương đó để xức cho các bức tượng của các vị thần. Ngoài ra còn có một số đơn thuốc và công thức để cải thiện vệ sinh cơ thể cũng tồn tại, được ghi lại trên bia đá. Một trong những cách sử dụng nước hoa được yêu thích của người Ai Cập cổ đại là đặt đầu thơm lên đầu, chúng sẽ từ từ tan chảy, phủ hỗn hợp hương thơm lên đầu và cơ thể.
Người Ai Cập cổ đại là những chuyên gia sử dụng nhựa và tinh chất từ thực vật để ướp xác và tạo hương thơm cho các ngôi đền. Xác ướp của Tutankhamen được mở vào năm 1922 và người ta tìm thấy các hũ, lọ đựng nhũ hương, cam tùng, kyphi và chúng vẫn được đạy nắp nguyên vẹn suốt hơn 3000 năm.