LA MÃ CỔ ĐẠI
Nhiều thầy thuốc Hy Lạp tới làm việc ở La Mã và đã truyền lại kiến thức của họ cho một nền văn minh tiên tiến khác. Tuy nhiên, người La Mã không chỉ sử dụng cây thơm cho mục đích y học mà còn tăng cường sử dụng chúng trong các chế phẩm vệ sinh và làm đẹp. Dầu thơm và tinh chất thơm được sử dụng thường xuyên trong các phòng tắm công cộng, trong nước tắm và trong các loại dầu massage.
Đế chế La Mã lớn mạnh nên năng lực tiếp cận với nhiều loại thực vật và thảo mộc cũng tốt hơn, vì thế họ đã dùng nước hoa và dầu thơm một cách thừa mứa. Họ sử dụng ba loại nước hoa: ladysmata là mùi thơm ở dạng đặc để bôi, stymmata là dầu thơm, còn diapasmata là mùi thơm ở dạng bột. Các loại perfume đó được sử dụng để làm thơm tóc, cơ thể, quần áo, giường và để massage sau khi tắm. Người ta cho rằng Cleopatra đã quyến rũ Mark Antony thông qua việc sử dụng các loại dầu thơm một cách điêu luyện. Và, Nero (Nero Claudius Caesar Augustus Germanicus) đã từng đốt hương trong đám tang của vợ mình nhiều hơn lượng hương mà Arập có thể tạo ra trong cả năm. Điều thú vị là từ ‘nước hoa/perfume’ thực sự xuất phát từ tiếng Latin "per fumum" có nghĩa là “through the smoke” và nó liên quan đến việc đốt các loại hương/nhang thơm (incense)
Pedanius Dioscorides (40-90AD) là một bác sĩ người Hy Lạp làm việc trong quân đội của hoàng đế La Mã vào thời Nero. Ông đã đi qua nhiều nơi như Đức, Ý, Tây Ban Nha và viết một cuốn sách có tên “De Materia Medica”, đây là một cuốn sách lớn gồm 5 tập liệt kê môi trường sống của khoảng 500 loài thực vật, cùng với các đặc tính chữa bệnh của chúng và hơn 1000 loại thuốc từ thực vật. Cuốn sách này vẫn là tài liệu tham khảo y học tiêu chuẩn ở phương Tây trong ít nhất 1200 năm tiếp theo và mang lại cho Dioscorides danh hiệu “Cha đẻ của ngành dược học”. De Materia Medica là nguồn thông tin lịch sử đầu tiên về các loại thuốc được sử dụng bởi người Hy Lạp, La Mã và các nền văn hóa cổ đại khác, với phần lớn kiến thức về thảo dược trong cuốn sách của Dioscorides vẫn còn ảnh hưởng đến tận ngày nay.
Claudius Galen, là một bác sĩ phẫu thuật và là một triết gia nổi tiếng người La Mã, ông đã nghiên cứu y học và bắt đầu thực hành nghề y bằng cách sử dụng các loại thảo dược để chữa trị vết thương cho các đấu sĩ La Mã, đây cơ hội cho ông nghiên cứu các vết thương một cách kỹ lưỡng. Người ta nói rằng không có đấu sĩ nào chết dưới sự chăm sóc của Galen và vì thành công của mình, ông nhanh chóng trở thành thầy thuốc riêng cho một số hoàng đế La Mã. Galen tin rằng không phải mũi là bộ phận giúp chúng ta hiểu về mùi, não mới là cơ quan thực hiện nhiệm vụ này.
Theo thời gian, đế chế La Mã đã lan rộng trên thế giới và hiểu biết của họ về tác dụng chữa bệnh của thực vật cũng lan rộng theo - chính người La Mã đã giới thiệu nước hoa đến Anh Quốc. Hạt giống các loài thực vật được thu thập từ khắp nơi và một số trong đó đã đến được bờ biển nước Anh , các loại cây như thì là tây, mùi tây, xô thơm, hương thảo và cỏ húng tây (cỏ xạ hương/thyme) dần được tự nhiên hóa, bản địa hoá.
Tuy nhiên, sự sụp đổ của đế chế rộng lớn này và với sự xuất hiện của Cơ đốc giáo, nhiều thầy thuốc, bác sĩ từ La Mã đã chạy đến Constantinople mang theo những cuốn sách y học quý giá và cuối cùng đã được dịch sang nhiều thứ tiếng khác nhau (Constantinople chính là Istanbul Thổ Nhĩ Kỳ bây giờ)