THỜI TRUNG CỔ
Hiệp sĩ của các cuộc Thập tự chinh chính là những người đã mang những tinh chất thơm và nước thơm tới Châu Âu. Những thứ này trở nên phổ biến đến mức nước hoa bắt đầu được sản xuất. Tuy nhiên, giá trị thực của những loại thực vật và thảo mộc này chỉ được đánh giá đầy đủ khi bệnh dịch hạch lan ra ở châu Âu vào thế kỷ 14. Lửa được đốt suốt đêm ở từng góc phố, nhũ hương, gỗ cánh kiến và gỗ thông được đốt cùng với những loại thảo dược khác.
Trong nhà, mùi của sự chết chóc và sự lây nhiễm chết người đã được chiến đấu đẩy lùi bằng cách sử dụng các loại nhang thơm và nến thơm, cùng với các loại thảo mộc thơm được rải trên sàn nhà, khi người ta bước đi trên đám thảo mộc đó mùi thơm sẽ được giải phóng nhằm giúp ngăn chặn sự lây nhiễm và giấu bớt mùi cơ thể khó chịu, không tốt cho sức khỏe.
Các loại mùi thơm đã được sử dụng rộng rãi để chống lại "cái chết đen" vào thời điểm này, mọi người thường mang hoặc đeo những cây thơm dưới dạng quả bông, nhồi đinh hương vào bên trong quả cam, hoặc đeo những bó hoa thảo mộc. Những cây thơm này là chất khử trùng bảo vệ tốt nhất chống lại bệnh dịch hạch và mọi người đã biết áp dụng để phòng ngừa. Điều thú vị cần lưu ý là các tiệm thuốc và nước hoa được cho là miễn nhiễm với bệnh dịch do họ thường xuyên xử lý nguyên liệu từ thảo dược.
Thời kỳ này, các bác sĩ thời này thường đeo một chiếc túi chứa các loại thảo mộc thơm, ví dụ như quế và đinh hương, nhằm thanh lọc không khí họ hít thở, không khí được khử trùng được cho là có tác dụng giảm nguy cơ lây nhiễm bệnh dịch hạch. Họ cũng thường có 1 cây gậy dài, có 1 đầu hở chứa các loại thảo mộc thơm, họ giơ gậy lên và vẫy tay với mục đích làm sạch bầu không khí, các bác sĩ đã sử dụng những phương pháp này trong suốt thời Trung cổ đến thế kỷ 17.
Tuy nhiên, các tu viện mới là nơi trồng chính của các cây dược liệu thơm vào khoảng thời gian , từ đây một số cây đã được mang tới Italia như thyme và melissa. Những khu vườn dược liệu thơm này sau đó đã được tiếp tục phát triển bởi các trường đại học y khi thực vật học trở thành một phần của nghiên cứu y học, cuối cùng phát triển thành vườn thực vật trong thời kỳ Phục hưng, hoặc còn gọi là vườn thuốc - vườn thuốc đầu tiên được phát triển ở Oxford - Anh Quốc vào năm 1621.