THỜI TRUNG CỔ (500 - 1500AD)
Trong thời Trung cổ, con đường giao thương chính với các nền văn minh Ả Rập là qua Venice và chính tại đây, người ta có thể truy tìm nguồn gốc của cơn sốt găng tay da thơm. Có giả thuyết rằng một nữ quý tộc người Ý, Catherine D'Medici đã giới thiệu kiểu thời trang này đến phần còn lại của châu Âu khi kết hôn với vua tương lai của nước Pháp, bà đã mang theo thợ làm nước hoa của mình đến Pháp vào năm 1533. Vào thời đó ở Grasse (Pháp) chủ yếu sản xuất đồ da, nhưng khi kiểu thời trang này bắt đầu thịnh hành, các nhà kinh doanh đồ da của Grasse bắt đầu làm nước hoa cho đồ da của họ bằng các loại cây thơm mọc xung quanh thị trấn như hoa huệ, hoa violet, hoa oải hương và hoa hồng. Khi ngành công nghiệp đồ da của Grasse suy yếu, nó dần dần được thay thế bằng ngành sản xuất nước hoa và tiếp tục tồn tại cho đến ngày nay.
Vào cuối thế kỷ 15, Philippus Theophrastus Bombastus von Hohenheim được sinh ra tại một thị trấn thuộc Thụy Sĩ ngày nay, ông đã trở thành một bác sĩ phẫu thuật, một nhà chiêm tinh và là một nhà giả kim nổi tiếng vào thế kỷ 16, tạo nên cuộc cách mạng hóa y học và đặt nền móng cho cả y học hiện đại, y học thay thế (trị liệu hỗ trợ và thay thế) ngày nay. Ông là người đầu tiên thành công trong việc tách phần thô của thực vật khỏi các thành phần tinh vi hơn của chúng, tức là phân tách các hoạt chất hóa học trong thực vật, một quy trình hiện đã trở thành thông lệ trong ngành dược phẩm. Năm 1536, ông viết một cuốn sách và nói rõ rằng vai trò chính của thuật giả kim không phải là biến kim loại cơ bản thành vàng mà là để tạo ra các loại thuốc chữa bệnh từ một số chất chiết xuất từ thực vật, mà ông đặt tên là 'seda essentia' tức là tinh chất hoặc tinh dầu. Do sự nhấn mạnh của ông về tầm quan trọng của quá trình chưng cất để giải phóng phần quan trọng nhất của từng loại thực vật, một số loại tinh dầu như tuyết tùng, quế, nhũ hương, một dược, hoa hồng, hương thảo và xô thơm đã trở nên nổi tiếng với các dược sĩ vào năm 1600.